Tiếc tiền điện, hàng xóm xin sang ngủ ké điều hòa ‘cho mát’

- Từ ngày em mở cửa hàng, những bà hàng xóm thường dẫn cháu sang ngồi điều hòa cho mát. Có bà còn có theo cả cháo, cơm đút cho cháu ăn, rồi buổi trưa

Mẹo chọn dưa leo sạch, ngon mà ko bị đắng
Gặp nữ cao thủ game, chủ tiệm internet vội vã bấm nút hẹn hò
Cô gái nhút nhát và chuyện làm dâu trong gia đình tứ đại đồng đường

– Từ ngày em mở cửa hàng, những bà hàng xóm thường dẫn cháu sang ngồi điều hòa cho mát. Có bà còn có theo cả cháo, cơm đút cho cháu ăn, rồi buổi trưa vô tư mượn gối “ngả giấc” ngay giữa quán.

Đọc chia sẻ của mọi người về hàng xóm mà em cũng vô cộng bức xúc. Em xin kể câu chuyện của mình mong những độc giả cho em lời khuyên.

Em làm ở doanh nghiệp tư nhân. Do kinh tế gặp khó nên em tính kế kinh doanh thêm để tăng lương. Sau nhiều lần đi tìm vị trí, vợ chồng em chọn lọc thuê tầng 1 của 1 nhà mặt các con phố để làm cửa hàng kinh doanh thời trang.

Địa điểm này nhữngh chỗ em đang ở dao động 2 km. Em đi làm cả ngày nên thuê mấy em sinh viên đại học đến làm thêm theo ca.

Hàng xóm, Cửa hàng thời trang

Ảnh: Bestofbrussels).

Em chỉ giám sát công việc qua camera và tối về ghé shop để kiểm kê hàng hóa. Chủ nhà của em là công chức, rất lịch sự nên không có vấn đề gì. Điều khiến em điên đầu lại là mấy bà hàng xóm xung quanh chỗ em mở cửa hàng.

Mở shop quần áo nên bọn em có đầu tư đầy đủ điều hòa, quạt mát, nước uống và trang trí khá đẹp mắt. Cửa hàng mới mở được 1 tuần, khách chưa nhiều nhưng mấy bà hàng xóm sang ngồi buôn chuyện thì chật cả lối đi.

Em xem camera những bà thường cho cháu sang cửa hàng em chơi. Cửa hàng đẹp lại có điều hòa mát mẻ nên cửa hàng vừa mở những bà đã đưa cháu sang.

Trưa họ cũng chạy về nhà rồi có cơm, cháo sang đây để đút cho cháu ăn. Họ bảo có mấy em nhân viên của em là: “Quán đẹp, những cô lại vui tính nên những cháu nó thích chứ về nhà nó chả chịu ăn”.

Thậm chí có hôm có bà còn viện cớ về nhà 1 mình buồn nên mượn gối ngủ trưa luôn ở cửa hàng. Nói thế nhưng em biết thừa những bà ấy sợ tốn điện nhà mình nên không bật điều hòa mà sang ở ké quán của em.

Các bà buôn dưa lê đủ thứ chuyện rồi còn mua đồ ăn hoa quả, bánh kẹo… ăn uống, bày bừa vỏ, làm bẩn cả quán. Không chỉ thế, bà này bà kia khi rỗi việc còn nhờ cả nhân viên của em nhổ tóc sâu. Trong quán khi nào cũng lộn nhộn 2-3 người già kèm 3-4 đứa trẻ con nghịch như quỷ thì khách nào muốn vào? Em xem camera mà ngán ngẩm.

Rồi có tối em qua cửa hàng kiểm kê thì thấy có mùi khai, hóa ra có trẻ con tè dầm ra giữa quán, bà lau không sạch nên mùi khai nồng. Nhân viên của em thì cả nể không dám nói.

Sáng nào bên em có việc chưa mở cửa shop là những bà đã đứng ở cửa chờ sẵn, vô tư hỏi: “Hôm nay mở muộn thế, sáng giờ bà cháu tôi chả biết đi đâu”.

Em bức xúc nhưng chưa có dịp để gặp những bà góp ý vì em đi làm về muộn khi những bà cũng đã về nhà. Cuối cộng vì 1 sự cố em đã kiên quyết cứng rắn. Hôm đây, như thường lệ bà A. (nhà sát cạnh cửa hàng) đưa cháu gái 4 tháng tuổi và cháu trai chừng 3-4 tuổi sang chơi.

Trong khi bà này trông đứa nhỏ và mải buôn chuyện thì thằng bé kia nhảy nhót đùa nghịch có 1 đứa bé khác và xô đổ con ma nơ canh của nhà em. Ma nơ canh bị đổ xuống và gãy 1 tay. Khi nghe nhân viên gọi điện thông báo, em vô cộng bực mình. Từ chỗ làm em xin sếp về nhà có nguyên do có việc riêng rồi phi thẳng đến quán.

Em về đến cửa hàng thì bà ta cũng đã đưa cháu về. Nhân viên có nói lại là bà ta hứa sẽ đền bù ma nơ canh. Dù vậy, sáng hôm sau, em xin nghỉ làm đến quán trực tiếp giám sát. Các bà đưa cháu sang cửa hàng “nghỉ dưỡng” đều bị em thẳng thắn mời về và cảnh cáo những em nhân viên phải cứng rắn hơn.

Em cũng gọi điện cho con trai bà A., để nói chuyện về vụ làm hỏng đồ ở cửa hàng em. Anh ta hứa đảm bảo sẽ mua trả. Em được nhân viên kể vì việc này bà A. bị con trai mắng nên tỏ thái độ bực mình ra mặt.

Từ hôm đây, không chỉ bà A. những bà khác cũng không thèm sang quán. Nếu có gặp em chào họ cũng làm ngơ và còn tìm nhữngh làm khó bọn em. Việc Thứ nhất là thỉnh thoảng trước cửa hàng em không ngừng nghỉ có “vật thể lạ” dù sáng nào nhân viên cũng quét dọn sạch sẽ. Đó là vỏ chuối, vỏ hộp sữa thậm chí là cả chuột chết.

Khách đến quán em đông nếu để xe lấn sang nhà những bà 1 chút những bà làm ầm ĩ. Các bà chửi mắng đến nỗi khách sợ hãi phải bỏ đi, không dám mua sắm gì .

Chuyện này làm em rất đau đầu bởi em đã đặt tiền thuê vị trí theo năm. Ngoài ra em cũng đầu tư số vốn không nhỏ để trang trí, mua sắm công cụ nay chưa thu hồi nổi vốn không lẽ lại chuyển đi?

Mời độc giả tham dự diễn đàn “Chuyện hàng xóm” bằng nhữngh gửi ý kiến, bài viết về cho chúng tôi theo địa chỉ email: [email protected] Các bài viết thú vị sẽ được chọn lọc để đăng tải và nhận nhuận bút từ tòa soạn. Trân trọng cảm ơn!


Lê Hằng (Hà Nội)

Tìm hiểu thêm https://giakhanhland.vn/ban-can-ho-quan-2/

COMMENTS

WORDPRESS: 0
DISQUS: 0