Đứa trẻ ngủ giữa đường ray và giây phút khiến người lái tàu ám ảnh

- "Tôi cảm giác đầu máy đã lao thẳng vào người thằng bé. Tàu dừng, tôi vội nhảy xuống tìm người. Giây phút đấy, tôi nghĩ bé chẳng thể thoát nạn nhưng

Hotboy Đặng Thiên Anh: ‘Cuộc sống này không có tiền thì làm được gì?’
Cô gái 25 tuổi bị bạn trai bỏ rơi vì không thể làm ‘chuyện ấy’
Rạng rỡ đón xuân – Valentine cùng trang sức PNJ

– “Tôi cảm giác đầu máy đã lao thẳng vào người thằng bé. Tàu dừng, tôi vội nhảy xuống tìm người. Giây phút đấy, tôi nghĩ bé chẳng thể thoát nạn nhưng khi tôi nhoài người xuống gầm tàu thì bắt gặp 1 ánh mắt ngây thơ đang ngước lên nhìn mình”, lái tàu Hoàng Ngọc Sơn tâm sự.

Cuộc tel trong đêm

Trong bộ đồng phục xanh của lái tàu, ông Hoàng Ngọc Sơn (SN 1966) bắt đầu 1 ngày làm việc. Ông Sơn kể, mỗi ngày ngoài công việc lái tàu, họ còn phải sửa chữa, bảo trì máy móc.

Cầm chiếc khăn cũ lau một số vết dầu loang trên mặt của chiếc đồng hồ đo Km/h, ông Sơn cho hay, trên mỗi chuyến tàu, người lái tàu phải biết xử lý tình huống linh hoạt để giúp hành khách về đích an toàn.

Tàu hỏa, Lái tàu
Lái tàu Hoàng Ngọc Sơn. Ảnh: Hạnh Thúy

Ông Sơn chia sẻ, trong 34 năm lái tàu, ông từng chứng kiến có rất nhiều “ca khó” trên tàu nhưng theo ông, gặp khó nhất vẫn là cảm giác bất lực trước một số tai nạn chẳng thể tránh.

Ông Sơn cho biết, có tốc độ bình quân 70-80km/giờ, khi ông và đồng nghiệp nhìn thấy 1 chướng ngại vật ở phía trước bằng mắt thường thì rất khó để xử lý.

Ông Sơn lý giải, khi bắt đầu hãm phanh thì phải 800m thứ hai, tàu mới có thể dừng lại hẳn trong khi mắt thường chỉ có thể nhìn rõ từ 1km trở lại.

Người lái tàu sinh năm 1966 chia sẻ, trong quá trình lái tàu, ngoài một số khi bị ám ảnh vì một số vụ tai nạn nghiệm trọng đấy, ông cũng có một số lần “thót tim” vì chứng kiến một số ca thoát chết hi hữu trong gang tấc. Chia sẻ về điều này, ông Sơn hồ hởi kể về lần cứu sống 1 đứa trẻ ngủ quên trên các con phố ray.

“Đó là 1 vụ việc xảy ra vào 1 buổi chiều mùa hè một sốh đấy 3 năm khi tôi đang đi lại con tàu băng qua 1 cánh đồng gần địa phận ga Thanh Hóa.

Bất chợt từ phía xa, tôi nhìn thấy môt đứa trẻ 8 tuổi, mặc chiếc áo kẻ sọc đang ngủ trên các con phố ray. Lúc này tôi chỉ còn một sốh nhắm mắt, đạp phanh thật mạnh và chờ mong vào điều may mắn.

Khi tàu vừa dừng hẳn, tôi tức thì báo cáo có trưởng tàu. Sau đấy, tôi cũng đề nghị tổ tàu xuống các con phố ray tìm cậu bé”, ông Sơn kể.

Tàu hỏa, Lái tàu
Chiếc buồng lái quen thuộc của một số người lái tàu. Ảnh: Hạnh Thúy

Chiều hôm đấy, cả tổ tàu hoảng hốt theo từng bánh tàu để tìm cậu bé. Tuy nhiên cuộc tìm kiếm diễn ra khá lâu vẫn không có kết quả. Lúc này, người trưởng tàu cho rằng ông Sơn mệt mỏi nên hoa mắt nhìn nhầm. Ông đề nghị lái tàu viết tường trình và dự kiến tiếp tục cuộc hành trình.

Khi ông đang trình bày có trưởng tàu thì bất ngờ dưới đầu tàu, cậu bé có khuôn mặt không 1 vết trầy xước bò ra. Ông Sơn thấy vậy thì mừng rỡ, lao vào ôm cậu bé mà rơi nước mắt.

Bố mẹ cậu bé đang gặt lúa dưới ruộng nghe tin đoàn tàu gặp tai nạn thì lao tới. Họ thấy con mình đang được mọi người hỏi han thì rất hoảng loạn. Nhanh như cắt, họ bế cậu bé rời đi.

Đêm hôm đấy, đoàn tàu tiếp tục cuộc hành trình về tới ga Vinh, Nghệ An. Khi người lái tàu vừa bước vào căn phòng được bố trí để nghỉ ngơi cũng là khi ông nhận được 1 cuộc tel bất ngờ từ số máy lạ.

“Vì vụ va chạm khi chiều, tôi vẫn còn hoảng hốt. Vì vậy trong đêm khuya, thấy có số máy lạ gọi cho mình, tôi rất hoang mang. Sau ít phút suy nghĩ, tôi chọn lọc nhấc máy.

Khi tôi vừa cất lời, đầu dây bên kia là 1 người đàn ông tiếp chuyện. Ông ta nói mình là bố của đứa trẻ bị tai nạn chiều nay. Ông không ngờ, chỉ vì phút lơ đễnh của hai vợ chồng mà đứa con nằm ngủ quên trên các con phố ray suýt bị tàu cán chết. Vừa khóc, ông ấy vừa nói lời cảm ơn tôi.

Sau khi bế con rời đi, ông rất ngậm ngùi vì mải lo cho con mà chưa xin lỗi lái tàu. Vì vậy ông đã gọi tel lên cơ quan để xin số tel của tôi. Ông hẹn 1 ngày nào đấy ghé thăm để cảm ơn nhưng tôi từ chối”, ông Sơn nói.

Thoát chết kỳ diệu

Một buổi trưa tháng 6/2009, ông Sơn tiếp tục gặp sự cố khác. Đó là lần ông lái đoàn tàu đi qua địa phận ga Phố Tráng, tỉnh Bắc Giang. Khi đoàn tàu vừa đi qua 1 cánh đồng, ông nhìn thấy từ phía xa có 1 vật thể lạ đang ở trên các con phố ray.

Đoàn tàu tiến lại gần 100m, ông Sơn phát hiện ra đấy là 1 đứa bé dao động 10 tuổi nằm ngủ. Thấy tình hình bởi thế, người lái tàu và và phụ lái hò hét, rung chuông cảnh báo nhưng em bé vẫn không tỉnh dậy.

Cuối cộng, ông đành bất lực kéo phanh khẩn cấp cho đoàn tàu dừng lại. Tuy nhiên dao động một sốh quá gần nên đoàn tàu đã chạy qua người đứa bé. Thấy đoàn tàu dừng bánh, một số hành khách bắt đầu nhốn nháo.

“Tôi cảm giác đầu máy đã lao thẳng vào người thằng bé. Tàu dừng, tôi vội nhảy xuống tìm người. Giây phút đấy, tôi nghĩ bé chẳng thể thoát nạn nhưng khi tôi nhoài người xuống gầm tàu thì bắt gặp 1 ánh mắt ngây thơ đang ngước lên nhìn mình. Tôi vội kéo thằng bé ra ngoài, thấy nó an toàn, thân thể không bị ảnh hưởng gì, tôi vui mừng khôn xiết.

Do giữa đầu máy và các con phố ray có 1 dao động trống lớn, khi tàu lao đến, thằng bé nằm lọt thỏm vào dao động trống đấy nên may mắn thoát chết”, lái tàu Hoàng Ngọc Sơn nhớ lại.

Tàu hỏa, Lái tàu
Lái tàu Hoàng Ngọc Sơn sau mỗi chuyến hành trình. Ảnh: Hạnh Thúy

Hơn 34 năm trong nghề lái tàu, ông Sơn cho biết vì chứng kiến nhiều vụ tai nạn trên các con phố tàu nên cánh lái tàu như ông nhắc nhau phải gắng sức nhớ từng con các con phố, khúc cua.

Ông nói, cứ đi nhiều thành quen và phát triển thành thân thuộc. Đời lái tàu như ông tuy vất vả nhưng có nhiều trải nghiệm, niềm vui.

“Sống nửa đời người, cứ đi miết thành quen, đến bây giờ, tôi vẫn chưa có người bạn đời bên cạnh. Dẫu nhiều người bảo tôi rằng cần có người nâng khăn sửa túi cho mình nhưng tôi chỉ cười. Bởi tôi biết, cánh lái tàu đi biền biệt, chẳng biết có ai thông cảm, sẻ chia”, lái tàu Hoàng Ngọc Sơn nói.

Hạnh Thúy – Diệu Bình

COMMENTS

WORDPRESS: 0
DISQUS: 0